Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

“Hài Hoài Linh” và chuyện nghệ sĩ của nhân dân

Đào Tuấn

LĐO - Đứng giữa vòng vây của báo giới, danh hài Hoài Linh - giờ đã là một nghệ sĩ ưu tú, xúc động tới mức đề nghị tạm dừng vài phút để… hút vài hơi thuốc, để… trấn tĩnh lại - một tờ báo kể. Và anh nói về tâm trạng của mình bằng hai từ “khó tả”.

Hoài Linh “khó tả” là phải thôi. 32 năm trong lịch sử danh hiệu NSƯT, NSND chưa từng có một nghệ sĩ hải ngoại nào qua khỏi “vòng gửi xe” dù tên tuổi anh ra sao, dù anh cống hiến thế nào! Dẫu, về lý thuyết, chúng ta vẫn được học, được nghe hằng ngày rằng “Nghệ thuật là không biên giới”!

Chủ nghĩa lý lịch và những tiêu chuẩn bất thành văn khác đè nặng suốt mấy thập kỷ đã khiến những danh hiệu, chẳng hạn “nghệ sĩ nhân dân” chưa chắc đã dành cho những nghệ sĩ thật sự được nhân dân yêu thích.

Hoài Linh là một nghệ sĩ hài bẩm sinh. Anh gây cười ngay cả khi như đang muốn khóc. Anh khiến cho người ta được giải tỏa ngay từ - bằng chất giọng “vịt khàn”- một cái “e hèm”. Một thương hiệu đồ hiếm thực sự trong làng hài được dân Bắc Hà - vốn nổi tiếng kỹ tính - ưa thích!

Còn sự cống hiến của Hoài Linh? Chẳng phải người ta vẫn gọi anh là “Ông Hoàng của dân chúng? Và đó, ngay trong ngày “khó tả” giọng anh khản đặc đến độ sắp phải mổ thanh quản, vì phải… 
nói nhiều.

Trường hợp Hoài Linh, một nghệ sĩ hải ngoại được tặng danh hiệu NSƯT, hay Tự Long, trở thành NSND ở vào tuổi 42, vì thế, đáng được xem là những phá cách tuyệt vời, những tiền lệ tốt đẹp cho 32 năm phong tặng vốn không thiếu điều tiếng.

Một tiền lệ để những danh hiệu ưu tú dành cho những người cống hiến ưu tú nhất. Một tiền lệ để xóa bỏ chuyện “đi đêm”, “mua bán” huy chương ngõ hầu đủ tiêu chuẩn!

Một tiền lệ để những danh hiệu nhân dân không chỉ dành cho những tên tuổi quản lý văn hóa lạ huơ lạ hoắc mà công chúng - khán giả - nhân dân phải “tra gúc” khi nghe tên cái ông nghệ sĩ nhân dân đó được sướng lên, khi chẳng biết đó là ai, từng biểu diễn hay cống hiến gì cho… nhân dân!

Tất nhiên, giá như không phải nói hai chữ “giá như”.

Thế còn nghệ sĩ Chí Trung?

Không lẽ vì thiếu một cái huy chương màu vàng mà những người cả đời cống hiến cho nhân dân thì lại không…nghệ sĩ nhân dân (?!).

Mới nói những danh hiệu được trao tặng chỉ thật sự được tâm phục, khẩu phục nếu sự công nhận mang tính nhà nước đó phù hợp với cảm nhận, đánh giá của chính người dân - những người về nguyên tắc cảm nhận bằng tâm tư tình cảm thật sự của mình - chứ không phải bằng quan hệ, chạy chọt - với những cống hiến của người nghệ sĩ. Trong mắt người dân, họ mới là nghệ sĩ của nhân dân!

Tham nhũng hải quan

Lê Thanh Phong

(LĐO) Nguyễn Tường Duy - cán bộ thuộc Đội Kiểm soát Cục Hải quan TPHCM - bị bắt khẩn cấp để điều tra hành vi “lợi dụng chức vụ quyền hạn khi thi hành công vụ”. Một cán bộ bình thường, mà chỉ trong 5 ngày, doanh nghiệp phải bỏ phong bì gần 1 tỉ đồng.

Cán bộ hải quan 5 ngày nhận phong bì 1 tỉ đồng, đúng là chỉ có Việt Nam, cán bộ lượm tiền dễ dàng như lượm lá. Đất nước nghèo nàn lạc hậu và trở thành con nợ của thế giới là chuyện đương nhiên, bởi vì Việt Nam có những cán bộ tham ăn tạp uống như Nguyễn Tường Duy.

Doanh nghiệp kêu thấu trời về nạn đòi hối lộ của hải quan, nhưng dẫu cho trời xanh có thấu thì dương gian cũng bịt tai. Mới đây, Đảng bộ trực thuộc Đảng ủy cơ quan Tổng cục Hải quan thông báo ban hành nghị quyết trong đó cam kết 100% cán bộ, đảng viên nói không với các hiện tượng tiêu cực, tham nhũng. Đưa ra những điều mà người nghe ngay lập tức che miệng nói thầm đó là sự hoang tưởng. Doanh nghiệp quá biết điều gì thật, điều gì giả, và vụ việc Nguyễn Tường Duy là bằng chứng cho niềm tin và sự thất vọng.

Doanh nghiệp không tự dưng mang phong bì đến cho cán bộ hải quan. Tiền xương tiền máu, không ai không đau xót, nhưng họ phải nghiến răng đem đến “cúng” cho Duy và những kẻ khác. Bên ngoài họ xoa tay vui cười cảm ơn cán bộ đã giúp đỡ, nhưng trong lòng họ tan nát, căm giận, thù hận những cán bộ tham nhũng, tàn ác này.

Vì quá khổ, vì hết sức chịu đựng, họ buộc phải lên tiếng tố cáo Nguyễn Tường Duy, những chiếc phong bì cộm tiền thu được là chứng cứ nhận hối lộ. Theo cơ quan công an, số tiền thu giữ được từ nhà ông Duy có thể do ông Duy ép doanh nghiệp đút lót để hàng hóa được thông quan. Về nguyên tắc pháp lý, chỉ có thể nhận định trường hợp này là tình nghi, nhưng trên thực tế thì không có lý lẽ gì để chứng minh sự trong sạch của những đồng tiền đó.

Có phải một mình Nguyễn Tường Duy “bóp cổ” doanh nghiệp để lấy tiền không? Xin thưa không, bởi vì Duy chỉ là một nhân viên của Đội kiểm soát hải quan. Còn những kẻ hoặc tham gia, hoặc đứng đằng sau đang ở đâu?

Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam công bố báo cáo đánh giá mức độ hài lòng của doanh nghiệp, cụ thể có 28% số doanh nghiệp cho biết phải trả thêm phí không chính thức cho hải quan. 53,35% số doanh nghiệp cho biết đã phải trả chi phí không chính thức cho hải quan TPHCM. Doanh nghiệp không hối lộ không được, bởi vì hàng hóa của họ là con tin trong tay hải quan.

Doanh nghiệp không thể ngóc đầu lên được vì có những cán bộ hải quan như Nguyễn Tường Duy. Với sự bòn rút dã man như vậy, doanh nghiệp không phá sản đã là quá may. 

Phong bì tiền tỷ hay chuyện “cháy nhà ra mặt chuột”

Ngọc Quang

(GDVN) - Việc ông Nguyễn Tường Duy - cán bộ hải quan TP.Hồ Chí Minh bị bắt liệu có khiến Hà Nội giật mình, TP.HCM xấu hổ khi công bố “không phát hiện tham nhũng"?

Ngày hôm qua, báo chí loan tin, cuối tháng 12/2015, Cục An ninh tài chính tiền tệ và đầu tư thuộc Tổng cục An ninh II, Bộ Công an đã bắt giữ ông Nguyễn Tường Duy (SN 1968), cán bộ thuộc đội kiểm soát Cục Hải quan TP.Hồ Chí Minh.

Khám xét tại nhà riêng của ông Duy, cán bộ điều tra đã thu giữ hàng chục chiếc phong bì chứa số lượng tiền rất lớn, tình nghi là tiền của doanh nghiệp phải cống nạp cho ông Duy.

Việc bắt giữ ông Duy được thực hiện sau khi có nhiều doanh nghiệp trong lĩnh vực xuất – nhập khẩu tố cáo vì bị ép chúng chi khi làm thủ tục thông quan hàng hóa tại các cửa khẩu cảng tại TP.HCM.

Nếu doanh nghiệp không đáp ứng, ông Duy sẽ làm khó, không cho thông quan hàng hóa, bị ảnh hưởng đến hợp đồng kinh tế với đối tác và nhiều thiệt hại khác.

Việc bắt giữ ông Nguyễn Tường Duy khiến nhiều người giật mình nhớ lại, cách đây chưa lâu cả TP.Hồ Chí Minh và Hà Nội đều tuyên bố không phát hiện hành vi tham nhũng của cán bộ công chức, viên chức. Cũng không phát hiện các hành vi tặng và nhận quà biếu.

Ngay từ lúc ấy, đã có nhiều đại biểu Quốc hội đặt ra câu hỏi: Kết quả này có thực sự đáng tin cậy không?

Trao đổi với Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, Đại biểu Quốc hội Bùi Thị An nói thẳng, tham nhũng và lãng phí chắc chắn có tồn tại. Chúng ta phải coi đó là một loại giặc, và đã là giặt thì phải kiên quyết tiêu diệt.

Lâu nay, chúng ta phát hiện tham nhũng quá ít, phải chẳng là vì công tác thanh tra, kiểm tra chưa hiệu quả, chưa sát với thực tế?

Tham nhũng hiện nay được đánh giá là biến tướng, phức tạp. Nếu như trước đây dùng hiện vật thì dễ phát hiện, nhưng bây giờ họ chuyển dịch tài sản, chuyển sang thừa kế cho người khác, hoặc chuyển khoản nên cực kỳ khó kiểm soát.

Bởi thế nhiều Đại biểu Quốc hội đã lên tiếng đề nghị phải thành lập cơ quan chống tham nhũng độc lập hoàn toàn và chỉ thuộc Quốc hội.

Việc ông Duy bị bắt giữ với nhiều chiếc phong bì chứa tiền tỷ cũng khiến nhiều người nhớ lại cảnh báo của ông KSor Phước – Chủ nhiệm Hội đồng Dân tộc của Quốc hội: "Dân người ta nói những khu nhà to chưa có người ở không phải là nợ xấu đâu, có người mua cả rồi đấy, người ta nghỉ hưu là về ở thôi, miền Bắc thì quan chức tập trung mua nhà ở Hà Nội, miền Nam thì tập trung vào TP.HCM”.

Đại biểu Nguyễn Ngọc Bảo (đoàn Vĩnh Phúc) cũng nói thẳng, kết luận mà Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh đã công bố chưa sát với thực tế: “Tham nhũng đang diễn ra hàng ngày ở khắp các tỉnh, thành phố, khắp các công việc, khắp các lĩnh vực, cử tri ai cũng biết điều đó.

Vì vậy, đưa ra một kết luận hoàn toàn không có tham nhũng thì đó là kết quả không đúng sự thật. Nếu như Hà Nội, TPHCM đều không có, nếu như các tỉnh, thành phố khác cũng không có tham nhũng thì đất nước đã không kém phát triển như hiện nay”.

Nói về nguyên do của việc khó phát hiện ra tham nhũng, ông Bảo nhấn mạnh: “Dường như tất cả các đoàn thể luôn bao che cho nhau, không ai khai ra ai, bởi nếu khai ra thì không làm ăn được gì, họ dựa vào nhau, cùng nhau chia sẻ lợi ích, theo cơ chế dĩ hòa vi quý”.

Ngay cả những báo cáo của Chính phủ, hay báo cáo của Ban chấp hành Trung ương cũng nói rằng, tham nhũng vẫn còn nhiều phức tạp và kết quả đấu tranh chống tham nhũng chưa đáp ứng đúng với mong mỏi của nhân dân?

Thật đáng lo ngại, bởi chỉ là một cán bộ kiểm soát ở vị trí nhỏ như Nguyễn Tường Duy đã có thể ép doanh nghiệp, vòi vĩnh những chiếc phong bì hàng chục triệu đồng.

Doanh nghiệp vẫn hay phàn nàn là bị hành như vậy. Đó là khi thủ tục thuế quan đã được giảm rất nhiều sau khi Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo quyết liệt phải giam thủ tục, và kiên quyết đưa ra khỏi bộ máy cán bộ nhũng nhiễu.

Nhớ lại cả quãng thời gian dài nhiều năm trước, khi mà thủ tục thuế quan còn rất lằng nhằng, không hiểu là doanh nghiệp đã bị hành đến thế nào?

Và một câu hỏi nữa rất quan trọng cũng phải đặt ra là những vị khác tương tự như Duy ở nhiều cơ quan hải quan trên cả nước, hay những vị trí khác nữa trong ngành hải quan liệu có tiêu cực hay không?

Người viết bài này rất mong là không có. Nhưng muốn người dân tin thì phải có kiểm soát, phải có điều tra dựa trên thực tế phản ánh của người dân và doanh nghiệp.

Ngoài ra, còn một thông tin khác phải nhắc lại, đó là kết quả khảo sát liêm chính thanh niên thực hiện tại 11 tỉnh, thành phố trong năm 2015 vừa qua cho thấy: Khi đề cập tới một số dịch vụ công như y tế, thủ tục hành chính, cảnh sát giao thông, giáo dục công… có hơn 1/3 thanh niên tham gia khảo sát cho biết đã gặp hiện tượng tham nhũng khi làm việc với cảnh sát giao thông, gần ¼ đã gặp tham nhũng trong lĩnh vực y tế và 1/5 đã gặp tham nhũng trong lĩnh vực giáo dục.

So với năm 2011, đánh giá của thanh niên về tính liêm chính của các cơ quan cung cấp dịch vụ công năm 2014 có xu hướng xấu đi. Chỉ có tối đa 6 - 8% đánh giá “rất tốt” về mức độ liêm chính của các cơ quan này, tức là chỉ bằng ½ của năm 2011.

Đấy là những con số rất đáng lo ngại và buộc những người có trách nhiệm, tâm huyết với đất nước cảm thấy không yên lòng.

Trong buổi tiếp xúc với cử tri tại TP.HCM ngày 15/12/2015, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã bày tỏ: “Trong phòng chống tham nhũng chúng tôi thấy chưa làm tròn trách nhiệm của mình".

Chủ tịch nước cũng nói rất thẳng thắn: "Xấu hổ lắm!Tại sao nước mình anh hùng, oanh liệt trong các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm qua mấy ngàn năm mà tệ nạn tham nhũng thì đứng trên 100? Tôi cảm thấy không chấp nhận được…

Chúng ta không đến nỗi thất bại nhưng chúng ta cần nói sự thật cho người dân biết các mảng tối, yếu kém chưa phơi bày. Càng giấu thì người dân càng mất lòng tin”.

Ngay cả người đứng đầu nhà nước cũng hết sức lo lắng trước nạn tham nhũng. Vậy, tham nhũng đang trốn ở đâu mà Hà Nội, TP.Hồ Chí Minh tìm mãi không thấy?

Riêng một cõi trời

DANH ĐỨC

TT - Hằng ngày có đến trên 100.000 chuyến bay vần vũ trên bầu trời thế giới và yêu cầu tối thượng là phải bảo đảm an toàn từ sân bay khởi hành đến sân bay đích đến.

Một trong những việc bắt buộc để đạt yêu cầu đó là phải khai báo bay theo đúng các quy định đã được tất cả các quốc gia thành viên của Tổ chức Hàng không dân sự quốc tế (ICAO) đồng thuận chấp hành là Công ước về hàng không dân dụng Chicago.

Từ 71 năm qua, mọi người và từng con người từ thế hệ này đến thế hệ khác, từ một nơi này đến một nơi khác, bay một cách an toàn, ngoại trừ một vài vụ thủ ác phi nhân tính. Tất cả là nhờ sự đồng tâm của tất cả các quốc gia thành viên, nay gồm 191 nước, chấp hành thỏa thuận chung đó.

Ngày nay, loài người không chỉ bay an toàn, tiết kiệm hơn mà còn bay bớt ô nhiễm môi trường nhờ vào những đồng thuận đồng tâm đó. Trong số đó, sinh tử hơn cả là việc đồng thuận thông báo bay gửi đến FIR (vùng thông báo bay) trên lộ trình của chuyến bay đó với những chi tiết theo một mẫu đã được định sẵn.

Tất cả, đơn giản mà nói, là nhằm tránh “đụng máy bay” trên trời. Nếu dò vào website Flightradar24.com (ấn bản Pro), sẽ thấy chi chít các chuyến bay và nhận ra rằng sự an toàn nhờ vào những thông báo bay gửi đến các FIR đã cùng thỏa thuận sẵn với nhau.

Nếu như có một chuyến bay nào chen ngang, không thông báo, bất chấp các thỏa thuận chung đó thì sẽ tan xương nát thịt hàng mấy trăm người. Y hệt như đụng xe dây chuyền trên cao tốc vì một gã vỗ ngực ngỡ mình là Tarzan hay King Kong cứ thế mà phóng xe chạy thục mạng!

Viễn tượng kinh hoàng đó éo le thay lại đang diễn ra từ đầu năm nay trong khu vực trách nhiệm của FIR Hồ Chí Minh, bởi các máy bay Trung Quốc tối thiểu cũng đã 46 lần chen ngang vào bầu trời, bất cần thông báo và liên lạc.

Những chuyến bay chen ngang đó có ý nghĩa với Trung Quốc như là để thực thi chủ quyền. Nhưng có thực thi chủ quyền được hay không, chắc chắn câu trả lời là phủ định.

Do lẽ sự tuân thủ các thỏa thuận của cả loài người về an toàn bay là vì sự an toàn của con người khi bay, còn tranh chấp chủ quyền lãnh thổ thì lại là chuyện khác, đã có các tòa án quốc tế thuộc Liên Hiệp Quốc, được cả loài người nhất trí ủy quyền thụ lý.

Cách hành xử “cứu cánh biện minh cho phương tiện” bất chấp hậu quả này càng không giúp gì cho “Trung Quốc mộng”, chẳng thu phục được chút nhân tâm cho cái gọi là “sức mạnh mềm”.

Thật vậy, sang năm mới 2016 này, Trung Quốc đang ráo riết “đánh bóng” cho mình bằng những bài báo do các học giả Trung Quốc, đăng trên những tờ uy tín như The Diplomat (Nhà ngoại giao) của chính đối thủ Mỹ.

Tiếc thay, các chuyến bay “Tarzan” và “King Kong” này đã sổ toẹt nội dung “dự báo về mối quan hệ Trung Quốc - Đông Nam Á trong năm 2016” của các học giả “quen thuộc” như Xue Li và Xu Yanzhuo đã dày công mài mực, múa bút.

Các học giả này đã tốn công rao rằng Trung Quốc sẽ “không để cho các căng thẳng ở Nam Hải (tức Biển Đông) tác động đến các quan hệ của mình với ASEAN...

Trung Quốc mong muốn giữ yên các tranh chấp ở Nam Hải (Biển Đông)... Điều đó có nghĩa là Trung Quốc sẽ có một cách tiếp cận tự kiềm chế hơn”.

Bầu trời của cả nhân loại cùng sử dụng theo luật lệ đã đồng thuận, chứ không thể có riêng một cõi trời nào cho mỗi mình Trung Quốc. Tới đây, tôi chợt nhớ câu “đừng để trời sụp lên đầu” (Elton John)!

Cán bộ hải quan bị bắt, chờ câu trả lời từ ngành hải quan

VÕ HỒNG QUỲNH

TT - Không ít người trong ngành hải quan tỏ vẻ ngạc nhiên khi Nguyễn Tường Duy - một cán bộ hải quan TP.HCM bị bắt cùng nhiều phong bì trị giá cả tỉ đồng.

Vụ việc ông Nguyễn Tường Duy, cán bộ đội kiểm soát (trước là đội chống buôn lậu) thuộc Cục Hải quan TP.HCM, bị cơ quan điều tra bắt tạm giam về hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ, kiểm tra phát hiện trong nhà có nhiều phong bì lên đến cả tỉ đồng đang gây xôn xao dư luận.

Không ít người trong ngành tỏ ra ngạc nhiên về việc này. Họ ngạc nhiên bởi thủ tục hải quan đã được hiện đại hóa, cùng với hàng loạt văn bản, nghị quyết về kiểm tra phòng chống tham nhũng; luân chuyển cán bộ được ban hành, bổ sung hằng năm nhưng vẫn không xóa được nhũng nhiễu, tiêu cực.

Hải quan là ngành được Nhà nước đầu tư cải cách thủ tục sớm và quyết liệt. Quy trình hải quan điện tử do Chính phủ Nhật tài trợ được thực hiện thí điểm, sau đó áp dụng rộng rãi tại các cục hải quan cả nước từ năm 2014.

Theo một chuyên gia trong ngành, quy trình này còn chặt chẽ hơn cả ở Nhật. Không chỉ tạo thông thoáng cho doanh nghiệp trong quá trình làm thủ tục hải quan, mà còn kiểm tra giám sát việc thực hiện đúng quy định của công chức hải quan.

Một lãnh đạo Cục Hải quan TP.HCM nói Luật hải quan bổ sung có hiệu lực từ năm 2015, đã chuyển từ thực hiện thủ tục hải quan theo phương thức thủ công, từ khâu tiếp nhận tờ khai, kiểm tra, giám sát đến thông quan hàng hóa sang hải quan điện tử “công khai, minh bạch quy trình thủ tục đồng thời hạn chế công chức tiếp xúc với doanh nghiệp, với giấy tờ cũng ngăn ngừa được tiêu cực, tham nhũng”.

Chưa hết, ngành hải quan luôn được xã hội “soi”, kể cả ở những diễn đàn lớn, rồi hằng năm có những khảo sát để cho thấy một thực trạng cán bộ hải quan làm khó doanh nghiệp như là hàn thử biểu về hiệu quả cải cách thủ tục hành chính.

Ấy vậy mà vẫn có những cán bộ hải quan vô tư kiếm chác. Những con số từ kết quả khảo sát của Phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam, lần mới đây, cho thấy có 28% doanh nghiệp phải trả thêm các khoản chi phí không chính thức khi thực hiện thủ tục hải quan.

Riêng tại Cục Hải quan TP.HCM có đến hơn 53% doanh nghiệp nói đã phải trả chi phí không chính thức này.

Người dân, doanh nghiệp nghĩ gì khi cả xã hội đã đầu tư, kỳ vọng, đòi hỏi ngành hải quan phải thông thoáng, phải coi doanh nghiệp là khách hàng của mình, là không được “mại quyền”, không vòi vĩnh...

Kết quả khảo sát và cả những vụ nhân viên hải quan bị bắt vì làm tiền doanh nghiệp chẳng khác nào thách thức xã hội, dư luận.

Phó tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan Hoàng Việt Cường nói rằng ngành đã có những biện pháp để ngăn chặn và phát hiện, xử lý những cán bộ vi phạm. Tuy nhiên, những đối tượng cố tình, với những thủ đoạn tinh vi thì ngành chưa thể phát hiện hiệu quả bằng các cơ quan bảo vệ pháp luật.

Ông Đinh Tiến Dũng, bộ trưởng Bộ Tài chính, trao đổi với phóng viên Tuổi Trẻ ngày 10-1 nói rằng “vấn đề con người là khó nhất”, cho dù có hiện đại hóa thủ tục hải chính và chính sách.

Vậy thì cũng phải đặt ra câu hỏi: để nhân viên hải quan không còn nhũng nhiễu thì phải cần gì nữa?

Có thể với vụ bắt Nguyễn Tường Duy, ngành hải quan nói rằng đó chỉ là con sâu làm rầu nồi canh, nhưng còn kết quả khảo sát có đến 28% doanh nghiệp được hỏi nói phải trả chi phí không chính thức thì có phải là hiện tượng cá biệt?

Câu hỏi này không ai khác là chính lãnh đạo ngành hải quan và Bộ Tài chính phải trả lời dư luận.

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

Ánh sáng thủ đô, trang trí hay… đầu độc?

Đỗ Đức

(Dân Việt) Có nhiều chỗ, đèn trang trí đang tạo ra một sự rác rưởi vô biên và đầu độc thành phố.

Hà Nội cứ vào dịp tết nhất, hội hè này nọ là ngành “cờ đèn kèn hoa” lại có dịp trổ tài trang trí. Thông thường là họ làm ô nhiễm môi trường ánh sáng Thủ đô. Và bây giờ đang như thế. Môi trường ánh sáng đô thị đang bị ô nhiễm nặng.

Nếu dân thị thành chỉ xả rác trong một  buổi tối tụ tập, đạp phá bãi cỏ bồn hoa cây xanh thì  sự trang trí đèn hoa về đêm bên những khu vui chơi hay trên những con đường là thảm họa cả tuần cả tháng với tất cả mọi người. Phải nói thẳng ra rằng, có nhiều chỗ, sự trang trí của  họ đã tạo ra thứ rác rưởi vô biên và thành phố bị đầu độc bởi thứ ánh sáng bẩn đó. Vừa hại mắt, vừa tốn tiền, sau đó có muốn gỡ đi cũng rắc rối như đám dây điện rổ bún rối.

Càng ngày càng năm Hà Nội càng lún sâu vào “thảm họa” này.

Tôi nghe phong thanh rằng kí hợp đồng thiết kế điện trang trí đường phố này là hàng trăm tỉ đồng cơ đấy. Không biết thật hư  thế nào nhưng thực sự không thể nói gì hơn về cái giá của sự ô nhiễm nặng cho môi trường ánh sáng ở Hà Nội.

Ai từng đi Paris (Pháp), kinh đô ánh sáng và lên thuyền xuôi dọc dòng sông Seine ban đêm sẽ thấy cái lung linh huyền diệu của những nhà thiết kế ánh sáng tài ba thế nào. Họ nâng niu quí mến  với không gian thủ đô, chỗ mờ chỗ tỏ, chỗ huyền ảo chỗ minh bạch. Còn ở ta thì ánh sáng như lũ phàm phu tục tử thô lỗ và trơ tráo, chỗ nào cũng thò đầu thò cổ vào móc mói nhòm ngó một cách trơ trẽn. Những con đường đẹp như Tràng Thi, Tràng Tiền, đường bao quanh Bờ Hồ tiện thể sẵn các loại dây hoa trang trí của tàu bán đầy thị trường, họ quàng quấn lên cây rũ rượi như mớ tóc rối, như mạng nhện.

Rồi họ treo những khung trang trí những hình linh tinh họ nghĩ ra được, chăng ngang đường phố vô tội vạ, chỗ cả tấm vuông, chỗ ngoằn ngoèo rồng phượng, chỗ uốn hoa, chỗ lấm chấm như trang kim,  cứ thế nhấp nháy chuyển đủ, màu nhanh hơn cả biển quảng cáo nhà hàng, nhìn một tí là chóng hết cả mặt.

Chỉ đi một đoạn ngắn trên phố Bà Triệu hay đường Điện Biên Phủ sẽ thấy những dàn đèn màu dây tua trang trí bắc ngang đường hại mắt như thế nào với người đi đường. Trong thiết kế trang trí ở đường giao thông, người ta tối kỵ chuyện bắc cầu ngang đường như vậy, thế mà ở ta cứ nhơn nhơn, bất chấp, y như thằng điếc không sợ súng. Không biết đã có tai nạn giao thông nào từ đèn đường trang trí hay chưa.

Những thành phố lớn  như Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn, tôi thiết nghĩ ngành chiếu sáng đô thị cần phải có  quy hoạch, thiết kế ánh sáng cho từng khu vực tùy theo  như cầu và khả năng, để cho ánh sáng thành phố huyền ảo lung linh về đêm chứ không tùy tiện xấc xược bôi bẩn không gian như hiện nay. Ánh sáng cũng có bẩn sạch đấy chứ không phải cứ sáng là sạch sẽ tốt đẹp cả đâu.

Mới đây trên đường Lạc Long Quân (Tây Hồ), để chào mừng 20 năm thành lập quận, người ta cho chôn cọc kim loại bắc cầu vắt ngang trên hai trục đường song song rồi trang trí những mảng hoa hoét rồng phượng đổi màu liên tục, đó là chưa kể những cây đào giả được trồng  bên đường để  tối đến phát ánh sáng tím hồng nhại lại màu hoa đào. Một cuộc ra quân ánh sáng thật rầm rộ.

Tôi ngồi ở một quán nước, nhìn theo bất kì hướng nào hai bên đường cũng thấy tràn ngập sắc đỏ, pano đỏ, cờ đỏ, khẩu hiệu chăng ngang cũng đỏ nốt. Các biển hàng cũng nhiều cái cũng để đỏ cho bắt mắt. Nhìn đấy nhận ra hai điều: một là không gian quá ô nhiễm, chật chội  vì cờ đèn kèn hoa và băng rôn khẩu hiệu dày dịt dù  chả ai đọc cả đâu. Thứ hai là quá tốn tiền ngân sách mà lại  làm ô nhiễm không gian.

Nhưng cái  tệ nhất là cách làm theo thói quen, không có tính toán lãng phí kinh khủng mà không hiệu quả, hay nói đúng hơn là phản tác dụng. Người dân chỉ trông thấy sự lãng phí thôi.

Tốn rất nhiều tiền ngân sách để làm ô nhiễm ánh sáng thủ đô, tác động xấu đến sức khỏe người dân,  liệu chính quyền và ngành ánh sáng đô thị có biết thế không hay cứ xanh xanh đỏ đỏ thế mãi?

Mấy hôm trước, Sở Văn hóa Thể thao Hà Nội đã thể hiện sự cầu thị bằng các tháo dàn đèn hoa "rau muống" ở đài phun nước trước quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục về rồi. Nay tôi đề nghị phải tháo thêm nhiều công trình dở như thế nữa, tháo bớt ra mà sửa chữa hoặc cất vào kho cũng được, đừng đàn áp không gian giao thông đô thị như vậy.

Đô thị phải có người thiết kế ánh sáng chuyên nghiệp, làm thế nào để không tác động đến thị giác người đi đường, gây phân tán mất tập trung khiến dễ xảy ra tai nạn giao thông. Nhất là không được phép trang trí xanh đỏ tùy tiện như hiện nay!

Còn rất nhiều nơi đang cần có bình… cứu hỏa!

Bùi Hoàng Tám

(Dân trí) - Và tất nhiên vị trí tối nghiêm trọng cuối cùng là đầu mấy cha chuyên ngồi phòng lạnh mà vẫn nóng hâm hấp, mới nghĩ ra những quy định chưa thực thi đã cần chữa cháy như thế này!

Chuyện chiếc bình cứu hỏa đang nóng, rất nóng. Nóng, thì tất nhiên rồi. Không nóng, sao gọi là hỏa (lửa). Nhưng lạ thay, cả khi chưa có lửa mà nó vẫn nóng, vẫn phải “cứu hỏa”. Chả là cái qui định phải có bình cứu hỏa trên xe ô tô khiến những ngày qua, dư luận nóng giẫy cả lên vì nhiều người thấy nó vô lý, rất vô lý và không đồng tình.

Tại sao lại vô lý?

Dư luận cho rằng nó vô lý bởi hình như cho đến thời điểm hiện tại, chưa (hoặc hiếm) có nước nào có qui định này. Cả các hãng xe lớn trên thế giới cũng không chế tạo nơi đặt bình cứu hỏa.

Chưa hết, nghe nói trên tất cả các bình cứu hỏa đều ghi rõ nào phải tránh xóc lắc, nào nhiệt độ râm mát, dưới 50 độ C… Thế nhưng xe cộ, đường sá của ta thì có mà xóc như… xóc ốc. Lại ngày mưa hay mùa đông ở miền Bắc thì không vấn đề gì, còn ở miền Nam và mùa nóng thì ôi thôi, trong xe có mà như lò lửa.

Nên trong dư luận, có nhiều ý kiến không đồng tình là vì vậy.

Song, cũng không ít ý kiến rất và rất đồng tình. Lý do họ đưa ra là bởi các nước có nền công nghiệp ô tô hiện đại khí hậu thường không nóng nực như ở ta. Đường sá của họ không xóc như ở ta và quan trọng nhất, là chất lượng xăng dầu của họ ổn định, không hoặc hiếm có chuyện cháy xe cơm bữa như ở Việt Nam ta nên họ không cần có bình cứu hỏa. Vả lại, nếu có xảy ra cháy, họ chi a lô một cái, vài phút sau là xe cứu hỏa đến ngay. Chứ còn ở ta thì có mà chờ đến khi… chả còn gì để cháy.

Nên ở ta, qui định cần có bình cứu hỏa là đúng, 100% là đúng.

Có điều ở ta, có lẽ nhiều nơi cần bình cứu hỏa hơn.

Trên mục Shop TIN ngày 9/1/2015 của báo điện tử Infonet, bác Phạm Xuân Cần, Phó Giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Nghệ An không chỉ nhiệt liệt hưởng ứng mà còn đề nghị cần bổ sung quy định bắt buộc trang bị bình chữa cháy cho những nơi có nguy cơ cháy nổ rất cao sau đây: Một là ghế đá công viên, nơi ngọn lửa tình yêu có thể thiêu cháy cả người cả ghế. Hai là giường trong nhà nghỉ, nơi nguy cơ cháy nổ còn cao gấp 10 lần ghế đá. Ba là túi nhà thơ và túi sinh viên luôn bị... cháy. Bốn là ghế các sếp hách dịch chỉ biết nóng tính với cấp dưới nhưng lại mát lạnh với cấp trên. Năm là bục giảng của các vị nói dai, đề phòng cháy giáo án. Sáu là nhà hàng cơm cháy ở Bãi Cháy (Hạ Long). Bảy là các cửa hàng bán bình chữa cháy xe ô tô, vì nhờ quy định mới mà cửa hàng luôn... cháy hàng, còn khách hàng càng thêm... cháy túi. Và tất nhiên vị trí tối nghiêm trọng cuối cùng là trốc (đầu) mấy cha chuyên ngồi phòng lạnh mà vẫn nóng hâm hấp, mới nghĩ ra những quy định chưa thực thi đã cần chữa cháy như thế này!

Vâng, có lẽ ý kiến của ông nguyên là cán bộ ngành công an, chuyển sang làm khoa học này có vẻ có lý, phải không các bạn?

Toàn dân ta đi làm… xổ số?

Bùi Hoàng Tám

(Dân trí) - Ở Việt Nam, có một nghề không cần học nhiều lắm, cũng không cần xuất sắc lắm, thập chí lớp một, lớp hai, biết đọc, biết viết vẫn làm được. Thế mà thu nhập cao, nộp ngân sách cũng cao, lại xóa được đói, giảm được nghèo thì quả là sung sướng.

Có lẽ ở Việt Nam ta hiện nay, hiếm có nghề nào thu nhập cao như nghề làm xổ số.

Xin nói về những người bán vé số trước.

Cách đây hơn một năm (6/2014), trên diễn đàn Quốc hội, Bộ trưởng Chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc Giàng Seo Phử đã nói thế này: “Chúng tôi nghiên cứu đồng bằng sông Cửu Long, đến vùng này tôi thấy tình hình đi làm thuê và bán vé số rất phổ biến nhưng có thu nhập cao, họ đủ trang trải cho một ngày ăn… Đối với đồng bằng sông Cửu Long những nghề như thế có được công nhận là một nghề không? Tôi gọi là nghề làm thuê, có thu nhập thì được công nhận là vấn đề xóa đói, giảm nghèo có được không? Bán vé số tôi cho là có thu nhập cao, đóng góp cho ngân sách nhà nước rất cao, chúng ta cần phải nghiên cứu tiếp vấn đề này”.

Tuyệt vời! Rất tuyệt vời khi những người bán vé số vừa có “đóng góp cho ngân sách nhà nước rất cao”, vừa xóa đói, giảm nghèo thì còn gì hơn được nữa.

Thế nhưng đối với các bộ, công chức các công ty xổ số thì “chưa là cái đinh gì nhé”. Vừa mới đây, Thanh tra Chính phủ cho biết viên chức quản lý Công ty TNHH MTV Xổ số kiến thiết Tiền Giang nhận lương bình quân 60,8 triệu đồng/người/tháng, tức là 730 triệu đồng/người/năm và cũng tức là 2 năm, đủ mua một cái biệt thự to to ở tỉnh này.

Song đấy mới chỉ là khoản thu nhập qua lương. Còn biết bao nhiêu các khoản khác thì có khi phải cả vài tỉ bạc chưa biết chừng.

Ví như mới đây, đoàn cán bộ gồm nhiều vị lãnh đạo cao cấp của hai tỉnh Bình Phước, Tiền Giang được cử đi nước ngoài tham quan, học tập kinh nghiệm do các công ty xổ số chi tiền mà trong đó có cả những thành viên đang ở thời điểm “hoàng hôn nhiệm kỳ”.

Đây là những người mà theo ĐB Lê Như Tiến – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh - Thiếu niên & Nhi đồng Quốc hội, đó là hành vi “ăn” vào “chuyến tàu vét” trước khi “hạ cánh”.

“Tình trạng này biểu hiện ở nhiều khía cạnh như việc ký vội vàng các quyết định bổ nhiệm, đề bạt; ký gấp gáp các dự án lớn để có phần trăm trong đó; rồi những chuyến đi nước ngoài hào nhoáng dưới vỏ bọc học tập, nghiên cứu, trao đổi kinh nghiệm…”. Ông Tiến nói.

Trong đó cụ thể, đoàn của tỉnh Tiền Giang đi Nga và Canada (học về phòng chống ngập úng) gồm 14 người là cán bộ nhà nước, trong đó có một vị là Chủ tịch UBND tỉnh, các trưởng ban Nội chính, Tuyên giáo và các Giám đốc sở như NN&PTNT, Công thương, Phó Giám đốc Sở Ngoại vụ, Viện trưởng Viện KSND tỉnh, Phó chánh Văn phòng UBND, Phó Chủ tịch UBND huyện Gò Công Tây…

Đoàn Bình Phước học về công tác xổ số gồm 12 vị, trong đó có nguyên Bí thư tỉnh ủy, 2 vị Phó chủ tịch UBND tỉnh, Phó giám đốc Sở Tài chính, Phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc VN tỉnh; Giám đốc các sở Công an, Kế hoạch và Đầu tư, Tư pháp; Chánh thanh tra tỉnh; trưởng các ban Tuyên giáo, Tổ chức…

Vâng! Ở Việt Nam, có một nghề không cần học nhiều lắm, cũng không cần xuất sắc lắm, thập chí lớp một, lớp hai, biết đọc, biết viết vẫn làm được. Thế mà thu nhập cao, nộp ngân sách cũng cao, lại xóa được đói, giảm được nghèo thì quả là sung sướng.

Còn một số người khác thì thu nhập khủng, thỉnh thoảng đi và đi tháp tùng các bác, các cô, các chú “tham quan, học tập” (ở cả những nước… không có hoạt động xổ số) thì còn gì sung sướng bằng nữa?

Hay là toàn dân chuyển sang làm nghề… xổ số nhỉ? Biết đâu khi đó, cả nước suốt ngày vui sướng reo ca và đi… du lịch?

Tham vọng lõa lồ

HỒNG THỦY

(GDVN) - Trang bị vũ khí hạng nặng cho lực lượng tàu tuần tra Cảnh sát biển, Trung Quốc đang xóa nhòa ranh giới giữa lực lượng này với hải quân.

The Japan Times ngày 13/1 dẫn nguồn Bloomberg bình luận, bằng việc trang bị vũ khí hạng nặng cho lực lượng tàu tuần tra Cảnh sát biển, Trung Quốc đang xóa nhòa ranh giới giữa lực lượng này với hải quân.

Tuần qua dư luận truyền thông Trung Quốc đưa tin tàu Cảnh sát biển 3901 lượng giãn nước 12 ngàn tấn sẽ được trang bị khẩu pháo 76 ly, 2 ụ súng, 2 khẩu súng phòng không. Hình ảnh tàu 3901 mang theo vũ khí đã rò rỉ trên mạng internet.

Đây là loại tàu Cảnh sát biển lớn nhất thế giới, chiếc thứ 2 Trung Quốc đã đóng xong và chuẩn bị đưa vào biên chế sau chiếc đầu tiên số hiệu 2901 đã chạy thử trên biển từ năm ngoái, theo Thời báo Hoàn Cầu.

Việc Bắc Kinh chuẩn bị đưa vào biên chế hoạt động những tàu Cảnh sát biển khổng lồ được trang bị vũ khí hạng nặng đang xóa nhòa ranh giới giữa Hải quân với lực lượng được cho là "công vụ", "phi quân sự" này. Nó có thể gây ra những khó khăn và phức tạp không nhỏ cho các quốc gia khác như Hoa Kỳ trong các nỗ lực thực thi tự do hàng hải, ngăn chặn xung đột ở Biển Đông.

Trung Quốc đang tăng cường trang bị vũ khí cho hạm đội tàu vỏ trắng của mình mà trước đây (được cho là) chỉ có còi báo động và vòi rồng công suất lớn. Theo Ryan Martinson, một nhà nghiên cứu Trung Quốc từ Học viện Chiến tranh hải quân Hoa Kỳ: Chỉ huy Hải quân Mỹ bây giờ phải chuẩn bị cho khả năng chạm trán bất ngờ với các tàu Cảnh sát biển khổng lồ của Trung Quốc trong thời bình, trong khi hệ thống vũ khí trang bị của nó luôn sẵn sàng sử dụng.

Đây là một viễn cảnh khó chịu khi những tàu vỏ trắng mang vũ khí của Trung Quốc lại lớn hơn nhiều so với các tàu tuần tra của hải quân Hoa Kỳ. Tàu khu trục mang tên lửa USS Lassen mà Mỹ tuần tra ở Xu Bi tháng 10 năm ngoái có lượng giãn nước 9,7 ngàn tấn.

Nếu như tàu hải quân Trung Quốc vô tình chạm trán tàu hải quân Mỹ trên Biển Đông, hai bên buộc phải tuân thủ các thỏa thuận về ứng xử khi chạm trán bất ngờ mà hai nước thỏa thuận từ năm 2014. Tuy nhiên điều này không bắt buộc đối với tàu Cảnh sát biển Trung Quốc.

Tham mưu trưởng Hải quân Hoa Kỳ, Đô đốc John Richardson đã gọi lực lượng Cảnh sát biển Trung Quốc là một "vùng xám" cần phải có cách ứng phó sáng tạo với các hoạt động thù địch của chúng, bởi Trung Quốc yêu sách chủ quyền (vô lý, phi pháp và bành trướng) đối với 80% diện tích Biển Đông.

Collin Koh Swee Lean, một nhà nghiên cứu tại Trường S. Rajaratnam, Singapore cho hay, 2 chiếc tàu tuần tra khổng lồ đầu tiên đã được chế tạo có thể được giao cho lực lượng tuần tra Hoa Đông và lực lượng hoạt động trên Biển Đông.

Ryan Martinson lưu ý rằng, kích thước tàu là một yếu tố quyết định khả năng của lực lượng Cảnh sát biển Trung Quốc. Bởi khi có sự chênh lệch lớn về kích thước, tàu nào lớn hơn sẽ lái được tàu đối thủ trên biển.

Ngoài ra, Trung Quốc cũng đã chuyển đổi các tàu khu trục hải quân cũ thành tàu Cảnh sát biển và thường xuyên sử dụng chúng hoạt động tuần tra ở Hoa Đông. Một chiếc tàu loại này đã tiến vào vùng biển Nhật Bản kiểm soát hôm 8/1 vừa qua.

Điều đáng lưu tâm thứ hai là ý đồ thực sự của Trung Quốc đằng sau việc chế tạo, đưa vào hoạt động các tàu Cảnh sát biển khổng lồ có trang bị vũ khí ở Biển Đông là nhằm hiện thực hóa đường lưỡi bò, PV.

Nếu Mỹ hay bất cứ quốc gia nào khác vì muốn tránh xung đột với những "quái thú" trên 10 ngàn tấn này ở Biển Đông mà chấp nhận ký với Trung Quốc một thỏa thuận ứng xử trong các tình huống chạm trán bất ngờ với Cảnh sát biển nước họ trên biển, trong khi Bắc Kinh mặc nhiên áp dụng phạm vi bên trong đường lưỡi bò, có nghĩa là đã vô tình thừa nhận, tiếp tay cho Trung Quốc hiện thực hóa yêu sách phi lý này.

Việc trang bị vũ khí hạng nặng cho các tàu tuần tra mà họ vẫn gọi là "chấp pháp", "công vụ" hay phi quân sự là một hành động leo thang hết sức nguy hiểm, nhưng có tính toán, có chủ đích.

Động thái này nhằm dồn đối phương vào thế bí buộc phải thỏa hiệp với Bắc Kinh theo phương án trên, hoặc phải đối mặt với những tình huống rủi ro, thậm chí gài bẫy của Bắc Kinh để đối phương nổ súng trước. Tham vọng độc chiếm Biển Đông đã lõa lồ! PV.

Kính thưa ông… PCCC!

Như Thổ

Petrotimes - Phải mua chiếc bình chữa cháy với giá cao gần gấp 3 lần ngày trước, lại loay hoay tìm chỗ đặt, lại đi học cách sử dụng, nhưng vẫn nhớ lời “khi xe bị cháy thì hãy biến khỏi xe càng nhanh càng tốt”.

Kính thưa ông Phòng cháy Chữa cháy (PCCC).

Tôi xin kể hầu các ông câu chuyện này của tôi.

Vì lệnh của các các ông, nên tôi cũng phải nghiến răng đi mua một cái bình chữa cháy về lắp cho chiếc xe Misubishi máy dầu.

Mua xong không biết nhét cái bình vào đâu, vì các nhà thiết kế Nhật Bản đã “rất cẩu thả” và “vô trách nhiệm”, là khi thiết kế xe, lại không thiết kế chỗ gài bình; cũng không có chỉ dẫn là với loại xe máy dầu này, nên dùng bình chữa cháy loại nào, công năng ra sao?

Tôi có mang thắc mắc này hỏi một vài chuyên gia về ô tô, xe máy, thì họ bảo rằng: “Việt Nam ta là nước XHCN nên coi trọng tính mạng, và tài sản con người, còn đám tư bản kia, họ chỉ vì tiền… cho nên ô tô của họ không thiết kế phải có bình cứu hỏa, mà họ chỉ thiết kế làm sao cho xe… không bị cháy!”.

Thế nhưng Thổ tôi lại hỏi: “Tôi nghe ông Cục trưởng Cục PCCC nói rằng bình chữa cháy chịu được nhiệt độ từ âm 5 độ tới dương 55 độ C, cho nên để trong xe là an toàn. Không có chuyện vì nóng hơn 55 độ mà nổ vỡ bình. Nhưng tôi biết rất rõ là dưới trời nắng nóng cỡ 38-40 độ, thì nhiệt độ trong xe  phải vọt lên 65 độ. Mà với nhiệt độ này, bình cứu hỏa xì, hoặc nổ”.

Lại được nghe giải thích “Ngu lắm, khi đỗ xe dưới trời nắng nóng, hãy quay cửa kính xuống cho thoát hơi… thế là nhiệt độ chỉ còn hơn năm chục thôi”.

Thổ tôi lại hỏi: “Quay kính xuống, bụi lắm, tiền đâu ra mà đi hút bụi”.

Lại bị mắng: “Ngu lắm, có tiền mua ô tô, thì ắt phải có tiền hút bụi, rửa xe, và mua bình cứu hỏa”.

Thổ tôi lại hỏi: “Tôi từng được nghe dạy rằng, khi xe bị cháy, thì hãy biến khỏi xe càng nhanh càng tốt, và chạy ra càng xa càng tốt… Vì đám cháy nhỏ, nhưng nó mà ăn vào bình xăng thì bình xăng biến thành quả bom cháy…”.

Lại bị mắng tiếp: “Ấy là ngày xưa, còn bây giờ, để chưa cháy lan đến bình xăng, phải có bình chữa cháy… Mua ngay, đừng lắm lời”.

Phải mua chiếc bình chữa cháy với giá cao gần gấp 3 lần ngày trước, lại loay hoay tìm chỗ đặt, lại đi học cách sử dụng, nhưng vẫn nhớ lời “khi xe bị cháy thì hãy biến khỏi xe càng nhanh càng tốt”.

Các vị lãnh đạo PCCC nghĩ ra cái sáng kiến này, thì không biết trước đó, họ có tìm hiểu kỹ về đặc điểm khí hậu Việt Nam hay không? Họ có tìm hiểu là tại sao các hãng xe hơi, lại không quan tâm đến cái bình chữa cháy hay không?

Chả biết “hạ hồi phân giải” chuyện PCCC cho ô tô con thế nào, nhưng chỉ biết trước mắt, lượng bình chữa cháy bán ra tăng vọt, và có giời biết bình cũ, bình mới thế nào?

Thôi chết, khéo khéo lại có “lợi ích nhóm” ở đây.

 Xin các vị lãnh đạo PCCC hãy cảnh giác.

Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

Kì thị trong khoa học


Trong khoa học cũng có kì thị. Có lẽ các bạn ngạc nhiên về nhận định đó, nhưng kinh nghiệm thực tế của tôi cho thấy sự kì thị hiện hữu dù hơi tinh vi. Kể từ những ngày tôi giúp các đồng nghiệp bên Việt Nam trong nghiên cứu và công bố quốc tế, tôi mới trải nghiệm được sự kì thị. Mình phải biết để đối phó, và nếu cần thì phản đối.


Phải là người từ các nước kém phát triển mới trải nghiệm được sự kì thị. Trước đây, tôi không hề biết vì mình là người xuất phát từ một nước tương đối giàu và có tên tuổi trong trường khoa học, nên những công trình mình nộp cho tập san đa số và nói chung đều êm xuôi. Nhưng khi tôi bắt đầu giúp các bạn trong nước thì thấy rõ ràng là có sự khắt khe, bắt bẽ, bắt nạt, v.v. trong bình duyệt bài báo. Tôi có thể tóm tắt là sự kì thị được thể hiện qua 3 hình thức chính: thiếu tin tưởng, chính trị tính, và tiếng Anh.

Một trong những bài chúng tôi bị "hành" là bài về dịch hạch đăng trên International Journal of Epidemiology (tập san số 1 về dịch tễ học trên thế giới). Lần đó, có 3 báo cáo bình duyệt dài gần 10 trang. Còn phần trả lời là 16 trang (tôi còn nhớ) làm tôi mất cả 2 kg và thêm vài cọng tóc bạc. Có những câu hỏi rất ... khó ưa. Chẳng hạn như họ đòi hỏi xem hình bắt chuột ra sao, xem hình cái bẫy, và bắt bẽ những cách lí giải. Cái kiểu đòi xem hình là một hình thức gián tiếp không tin lắm vào tác giả. Cũng may là các bạn trong nước làm cẩn thận, có hình ảnh trình bày đàng hoàng, nên họ ok ngay. Tôi nghĩ nếu công trình đó làm ở ngoài thì chắc chẳng ai đòi hỏi xem hình. Nhưng vì biết tập san là số 1, nên phải làm Hàn Tín để nín thở qua sông, và quả thật chưa làm Hàn Tín nhưng cũng qua sông.

Một bài khác cũng bị kì thị dưới hình thức thiếu tin tưởng. Đó là bài về ăn chay và xương của một đồng nghiệp khi nộp cho Osteoporosis International. Bài báo được bình duyệt khá tốt, nhưng hơi căng thẳng. Trong số những câu hỏi, có một câu kiểu bâng quơ rằng tại sao tác giả có thể tuyển đúng 220 người y như trong kế hoạch. Nói cách khác, người duyệt bài cảm thấy khó tin vì tác giả làm đúng y chang như cái "plan", và chỉ có 5 người từ chối nghiên cứu, tức là một qui trình quá tốt mà họ nghĩ là khó xảy ra. Quả thật trong các nước như Úc thì khó tìm người tham gia nghiên cứu, nhưng ở VN thì dễ hơn. Cũng phải trả lời và giải thích, thậm chí cho xem hồ sơ gốc, thì họ mới chịu. Bao nhiêu năm ở Úc, tôi chưa thấy một ai chất vấn nhóm của tôi như thế cả.

Có một bài về thoái hoá khớp, khi thấy tần số hơi cao, họ đòi xem phim X quang của vài ca tiêu biểu. Cũng phải gửi cho họ xem và giải thích thì họ mới tin. Một lần khác, họ đòi chụp hình cái máy DXA và cái phantom cho họ xem. Có vẻ như họ không tin rằng chúng ta biết đọc X quang chính xác, hay không biết làm bone densitometry vậy!

Có khi là một sự kì thị mang tính chính trị. Có một công trình phân tích tổng hợp về chất da cam và dị tật bẩm sinh, tôi nộp cho JAMA (tập san số 1 về y khoa). Sau vài tuần bình duyệt họ trả lại, nhưng có kèm theo những bình luận của các chuyên gia. Trong đó, có một chuyên gia viết rằng đây là một bài báo chống Mĩ! Trời ơi, tôi đọc cái review đó mà máu nóng lên từng phút. Giận quá, viết email phàn nàn chính thức với tổng biên tập. Sếp tôi nhìn thấy bình luận, ổng nói "Gọi điện nói chuyện với họ, sao có kẻ vô giáo dục như thế". Ông còn nói nếu tôi không gọi, ổng gọi cho, dù ổng chẳng có tên trong bài báo. Kết cục cũng chẳng đi đến đâu, vì JAMA nhất định không thay đổi quyết định. Sau cùng tôi nộp cho International Journal of Epidemiology, và được tổng biên tập người Anh rất ưu ái viết thư riêng ... khen.

Có khi sự kì thị xuất phát từ ... ganh tị. Chẳng hạn như bài báo trên PLoS ONE gần đây, có một chuyên gia bình duyệt chất vấn rằng tôi có đến 4 cái affiliation (Garvan, UNSW, UTS, và TDTU) và đó là điều bất bình thường. Tôi chỉ ra rằng điều đó rất bình thường, vì trong thực tế có người có hơn 4 affiliation do họ có nhiều bổ nhiệm. Sau câu trả lời, tôi còn "bồi" thêm một nhận xét là câu hỏi này có thể xem như là một cái "slur" (gièm pha) và đòi hỏi phải xin lỗi. Lần sau thì quả thật người bình duyệt xin lỗi. Làm việc với Tây thì sòng phẳng như thế, chứ với Ta thì chắc chẳng bao giờ xin lỗi.

Đôi khi, tôi nghĩ cái tên và địa chỉ cũng là một thiệt thòi. Trong cái nhìn của nhiều chuyên gia bình duyệt, người mình không giỏi tiếng Anh, và họ hay "bắt nạt" về tiếng Anh. Chẳng hạn như một bài mới nhất của nhóm nghiên cứu bên VN, bài được bình duyệt nói chung là tốt, nhưng vẫn có một người viết như sau: "The written English is spotless, but the manuscript would still benefit from review by a first language English speaker." (Tiếng Anh của bài báo không có sai sót nào cả, nhưng nếu có một người bản xứ nói tiếng Anh xem xét thì vẫn có lợi hơn). Nói cách khác, người này không tìm thấy sai sót tiếng Anh (dùng chữ spotless), nhưng vẫn không tin là người Việt có thể viết như thế. Bài báo mới được chấp nhận tuần này.

Công bằng mà nói, giới khoa học phương Tây có nhiều lí do để nghi ngờ giới khoa học Á châu ở các nước đang phát triển (tức ngoại trừ Nhật). Trong thời gian gần đây, với sự nổi lên của Tàu và kèm theo những gian dối và bê bối (đạo văn, giả tạo dữ liệu, tác giả ma, nghiên cứu ma, v.v.) đã làm cho giới khoa học phương Tây cảm thấy ngần ngại và thiếu tin tưởng. Ngay cả tôi khi xử lí một bài từ Tàu mà cũng cảm thấy hồi hộp, vì không biết họ làm thật hay chỉ là phịa. Tàu mà còn như thế, thì trong con mắt của người Tây, Việt Nam chắc cũng thế (vì dù sao thì VN chỉ là một phiên bản tí hon của Tàu thôi). Đây cũng là một lí do khác chúng ta phải THOÁT TÀU -- bằng mọi giá.

Kế đến là những nước đang phát triển chưa có cái prestige trong khoa học, và đó là một bất lợi. Nói đến Nhật hay Hàn Quốc gần đây, người ta cảm thấy tin tưởng, vì họ đã tạo được uy danh trên trường khoa học quốc tế. Họ xuất hiện thường xuyên trên các tập san quốc tế, và do đó đã tạo được niềm tin. Còn Việt Nam chúng ta thì số công bố cả nước chỉ tương đương một đại học hàng đầu của Mã Lai, và chất lượng còn thấp, nên chưa tạo được niềm tin ở giới khoa học. Rất nhiều tập san mà giới khoa học VN công bố là không "chính thống" (hiểu theo nghĩa không thuộc hội đoàn chuyên môn), mà là trên mấy tập san ngoài lề ở Ấn Độ, Tàu, Ai Cập, hay những tập san do vài cá nhân đứng ra làm. Điều này dẫn đến thiệt thòi cho cả nước, và thế là ảnh hưởng đến những người muốn công bố trên các tập san chính thống.

Nên nhớ rằng các chuyên gia bình duyệt biết chúng ta là ai, nhưng chúng ta không biết họ là ai, nên chúng ta ở thế bất lợi. Họ chỉ đánh giá chúng ta qua chữ viết và nội dung bài báo, chứ đâu biết cá nhân chúng ta là ai. Ngày nay thì đỡ hơn chút, vì qua ResearchGate hay ORCID, họ có thể biết chúng ta là ai. Điều này dẫn đến một lời khuyên là các bạn nên lập tài khoản trên ResearchGate vì trang này được các biên tập viên của tập san khoa học sử dụng rất nhiều. Khi nhận bản thảo, người ta chỉ cần lên ResearchGate gõ tên tác giả là biết ai ngay, và qua đó mà có nhận xét thích hợp. Nếu họ thấy trong nhóm tác giả có người đã có nhiều bài thì họ sẽ tin hơn, còn nếu chỉ vài bài thì họ sẽ khắt khe hơn trong bình duyệt. (Tôi hay ví von là các bạn nghiên cứu sinh hay giảng viên mới công bố giống như ca sĩ mới ra lò, cần phải hát chung với cỡ Mỹ Linh, Mr Đàm hay ai đó một vài album, rồi sau đó mới độc lập được).

Một bài học khác là cần phải chuẩn bị bản thảo cho thật tốt, không để những sai sót vớ vẩn, những sai sót tiểu tiết làm ảnh hưởng đến bài báo. Nên nhớ rằng các chuyên gia bình duyệt nếu chỉ phát hiện một lỗi nhỏ (ví dụ như dùng font chữ sai, đánh vần sai, cộng trừ sai, v.v.) thì họ sẽ hỏi trong đầu "chi tiết nhỏ mà còn sai, thì làm sao tin được cái lớn hơn". Nhiều khi cách trình bày thiếu chỉnh chu cũng làm cho người duyệt bài đánh giá thấp, vì họ nghĩ rằng tác giả thiếu tôn trọng đồng nghiệp. Điều này quan trọng đối với người Việt, bởi vì đa số người Việt quan niệm rằng bắt bẽ mấy tiểu tiết là "vạch lá tìm sâu" (hàm ý xấu), nên chẳng quan tâm; còn người Tây thì rất quan tâm đến tiểu tiết trong khoa học, vì tiểu tiết là một tín hiệu của sự cẩn thận. Thành ra, xem thường cái "vạch lá tìm sâu" là một cách chuốc lấy thất bại rất tuyệt vời.

Tôi nghĩ sự kì thị (không biết dùng chữ đó có đúng không nữa -- có lẽ là prejudice thì đúng hơn) sẽ tồn tại, nhất là với các tác giả mới. Do đó, biết những điều trên đây tôi nghĩ sẽ giúp cho các bạn chuẩn bị tinh thần để đối phó thích hợp khi hữu sự.

Trung Quốc: “Ông Cầu Dao” lên thớt!

Chánh Tài

(TBKTSG Online) - Chủ tịch Ủy ban Chứng khoán Trung Quốc (CSRC) Tiếu Cương đã bị chỉ trích nặng nề tại cuộc họp khẩn cấp ngày 7-1 của Quốc vụ viện ở Bắc Kinh vì cơ chế tự động ngưng giao dịch trên thị trường chứng khoán Trung Quốc (TQ) do ông khởi xướng không có hiệu quả, tờ The Wall Street Journal cho biết .

Cơ chế này, tiếng Anh gọi là circuit-breaker (cầu dao điện), được thiết kế nhằm ngăn ngừa giá cổ phiếu rơi tự do và bảo vệ các nhà đầu tư nhưng thực tế lại gây ra tác dụng ngược khiến thị trường chứng khoán TQ lao dốc mạnh hơn trong tuần vừa qua. CSRC buộc phải tạm ngưng áp dụng cơ chế này sau 4 ngày vận hành.

Thất bại này một lần nữa gây mất uy tín cho ông Tiếu Cương, người vốn đã bị các nhà đầu tư và các quan chức TQ chỉ trích vì những bước đi chính sách sai lầm, góp phần làm thị trường chứng khoán TQ rơi vào khủng hoảng trong mùa hè năm ngoái.

“Ông Tiếu Cương đang chịu áp lực khủng khiếp”, một quan chức giấu tên ở CSRC cho biết. “Không giống như trong mùa hè năm ngoái khi ông có thể đối mặt với các lời chỉ trích không công bằng trước làn sóng bán tháo cổ phiếu, cú rớt mạnh của thị trường lần này là kết quả trực tiếp từ một cơ chế mà ông kiên quyết đưa vào vận hành”.

CSRC là một cơ quan thuộc Quốc vụ viện, tức chính phủ TQ, và ông Tiếu Cương phải báo cáo trực tiếp với ban lãnh đạo Đảng Cộng sản TQ. Tuy nhiên, ông có một số quyền tự do nhất định trong việc xác định phương hướng thúc đẩy sự phát triển của các thị trường vốn. Đây là một nhiệm vụ quan trọng khi Chủ tịch TQ Tập Cận Bình muốn dựa vào thị trường chứng khoán để huy động vốn cho các công ty nhà nước đang cõng gánh nặng nợ nần.

Đầu năm 2015, ông Tiếu Cương cùng nhiều quan chức khác ca ngợi đà tăng chứng khoán bắt đầu từ cuối năm 2014 như là minh chứng cho các chính sách của Bắc Kinh giúp nền kinh tế vững chắc hơn.

Tuy nhiên khi các nhà đầu tư vay mượn tiền để mua cổ phiếu bắt đầu bán ra cổ phiếu vào giữa tháng 6-2015, khiến thị trường rơi mạnh, ông Cương bị chỉ trích vì không kiểm soát hiệu quả các khoản vay. Rồi sau đó, ông tiếp tục bị soi xét khi chủ trì cuộc giải cứu thị trường vụng về.

Chuyên gia Scott Kennedy ở Trung tâm Nghiên cứu quốc tế và chiến lược (CSIS) có trụ sở ở Washington, Mỹ nói: “Ông Tiếu Cương có thể phạm nhiều sai lầm nhưng ông ấy không đáng bị chỉ trích nặng nhất. Những người chỉ đạo ông ấy đẩy tăng thị trường chứng khoán vào năm 2014 và giải cứu nó vào năm 2015 phải chịu trách nhiệm nhiều nhất”.

Tuy nhiên, lần này, nhiều người cho rằng ông Tiếu Cương phải chịu trách nhiệm trực tiếp cho làn sóng bán tháo cổ phiếu khiến 1.100 tỉ đô la Mỹ giá trị chứng khoán TQ bốc hơi chỉ trong chưa đầy 1 tuần đầu năm 2016. “Cơ chế tự ngưng giao dịch do ông ấy thiết kế không có tác dụng. Đó là một sai lầm chính sách lớn”, Peng Junming, một cựu quan chức Ngân hàng trung ương TQ, nhận định.

Cơ chế “đoản mệnh” này đã phải mất 3 năm “thai ngén”. Ngay sau khi nhậm chức chủ tịch CSRC vào năm 2013, ông Tiếu Cương bị chấn động bởi một lỗi giao dịch của một công ty môi giới chứng khoán tại Thượng Hải khiến thị trường chứng khoán TQ biến động mạnh. Kể từ đó, ông tìm cách thiết lập một cơ chế “cầu dao” tự động ngưng giao dịch tương tự như ở Mỹ khi thị trường biến động bất thường. Ông đã nhiều lần đề cập đến tính cấp thiết của cơ chế này đến nỗi truyền thông TQ gán cho ông biệt danh “Ông Cầu Dao”.

Cơn khủng hoảng thị trường chứng khoán trong mùa hè năm ngoái càng thôi thúc ông nhanh chóng giới thiệu các công cụ khống chế các cơn bán tháo cổ phiếu vì hoảng loạn. Tháng 9-2015, ông chỉ đạo các quan chức của CSRC lập kế hoạch cho cơ chế tự động ngưng giao dịch.

Tuy nhiên, đề xuất của ông bị nhiều nhà phân tích và nhà đầu tư đánh giá là không thực tế. Một vấn đề của cơ chế này là các ngưỡng kích hoạt ngưng giao dịch quá thấp: ngưng 15 phút khi chỉ số CSI 300 tăng/giảm 5% và ngưng cả ngày khi chỉ số này tăng/giảm 7%.

Ngay cả các quan chức ở các sở giao dịch chứng khoán của TQ cũng ngờ vực về kế hoạch này. Một báo cáo của Sở Giao dịch chứng khoán Thâm Quyến nộp cho CSRC vào cuối năm ngoái nói rằng ngưỡng tự động ngưng giao dịch như trên quá thấp ở một thị trường chứng khoán có đến  99 triệu nhà đầu tư cá nhân như TQ.

Ông Tiếu Cương vẫn cương quyết cho rằng cơ chế này sẽ có tác dụng khi thị trường gặp khủng khoảng. Và chỉ sau 4 ngày vận hành, cơ chế này đã gây ra hai vụ “nổ cầu chì” (ngưng giao dịch), vô hiệu hóa cơ hội cho thị trường tự hồi phục cũng như khiến các nhà đầu tư mắc kẹt trong các khoản lỗ.

10 tư duy lập pháp kỳ lạ

Nguyễn Minh Đức

(TBKTSG) - Trong hội thảo khởi động cuộc bình chọn các quy định tốt nhất và tồi nhất (Top Ten Regulations) diễn ra gần đây tại Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), ông Nguyễn Đình Cung - Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương (CIEM), đã phải thốt lên: “Chất lượng văn bản pháp luật của Việt Nam nhìn chung là tồi”. Nhưng vì sao lại tồi? Ông Cung cho rằng điều này xuất phát từ tư duy làm luật có vấn đề.

Quả thật, người viết thường xuyên làm việc cùng các bộ ngành trong công tác xây dựng pháp luật đôi khi cũng cảm thấy tư duy làm luật của Việt Nam có vấn đề. Bài viết này chỉ ra một số tư duy lập pháp khá kỳ lạ mà người viết được nghe từ nhiều cơ quan soạn thảo khác nhau. Đây chỉ là những tổng kết dựa trên kinh nghiệm cá nhân, không phải là kết quả khảo sát thống kê đầy đủ.

Quy định như vậy là để bảo đảm mục tiêu quản lý nhà nước

Đây là một lập luận rất phổ biến của nhiều ban soạn thảo, và nó sai về tư duy. Quản lý nhà nước chỉ là công cụ, chứ không phải mục tiêu. Mục tiêu chính sách là những gì mà người dân và doanh nghiệp nhận được như: bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, tiết kiệm thời gian, chi phí cho doanh nghiệp, thu hút đầu tư… Còn quản lý nhà nước chỉ là một trong những phương cách để đạt được các mục tiêu đó.

Nếu không hạn chế thì doanh nghiệp sẽ cạnh tranh không lành mạnh

Đúng là nếu Nhà nước không hạn chế thì các doanh nghiệp sẽ cạnh tranh với nhau, bao gồm cả cạnh tranh lành mạnh và cạnh tranh không lành mạnh. Cạnh tranh lành mạnh là việc nâng cao chất lượng hàng hóa, dịch vụ, giảm giá bán. Còn cạnh tranh không lành mạnh như ngăn cản đối thủ tiếp cận người tiêu dùng, phá hoại công việc kinh doanh của doanh nghiệp khác... Trách nhiệm của Nhà nước nên hạn chế cạnh tranh không lành mạnh và khuyến khích cạnh tranh lành mạnh chứ không nên triệt tiêu cạnh tranh.

Nếu không hạn chế sẽ dẫn đến tình trạng dư thừa trên thị trường gây lãng phí

Khi quyết định đầu tư, không một doanh nghiệp nào muốn tiền của mình bị lãng phí. Nếu thị trường bị dư thừa là do một số doanh nghiệp không dự đoán được nhu cầu cũng như năng lực của các đối thủ cạnh tranh khác. Nhà nước có thể giúp doanh nghiệp bằng cách cung cấp thông tin về năng lực sản xuất của các doanh nghiệp cũng như dự đoán nhu cầu của thị trường. Tất cả công việc này chỉ nên mang tính khuyến cáo, chứ không nên bắt buộc.

Nếu cho phép doanh nghiệp không đủ năng lực kinh doanh hoặc kế hoạch kinh doanh không khả thi thì họ sẽ dễ bị phá sản

Lập luận này cũng mắc lỗi tư duy tương tự như trên. Người bỏ tiền ra sẽ là người lo lắng cho đồng tiền của mình nhiều nhất. Nhà nước không nên và cũng không thể lo lắng thay cho doanh nghiệp xem kế hoạch kinh doanh của họ có khả thi hay không.

Quy định như vậy để ngăn chặn các doanh nghiệp nhỏ làm ăn chụp giật, gian dối, không đảm bảo an toàn cho người tiêu dùng

Không có mối quan hệ giữa việc doanh nghiệp nhỏ sẽ làm ăn chụp giật, gian dối, không bảo đảm an toàn, còn doanh nghiệp lớn thì không như vậy. Nhà nước chỉ nên hạn chế các hành vi chụp giật, gian đối, gây mất an toàn của mọi doanh nghiệp, không nên phân biệt quy mô lớn nhỏ.

Có quá nhiều doanh nghiệp sẽ gây hỗn loạn thị trường, không bảo đảm quyền lợi của người tiêu dùng

Có nhiều doanh nghiệp trên thị trường là điều tốt, vì sẽ làm tăng tính cạnh tranh của cả nền kinh tế, tăng cơ hội lựa chọn cho người tiêu dùng.

Nếu muốn bảo vệ người tiêu dùng, thay vì hạn chế số lượng doanh nghiệp, Nhà nước nên yêu cầu các doanh nghiệp cung cấp thông tin đầy đủ và chính xác về hàng hóa dịch vụ của mình. Có thể bằng biện pháp dán nhãn kiểm định, ghi rõ tiêu chuẩn, quy chuẩn kỹ thuật của hàng hóa. Người tiêu dùng sẽ lựa chọn trên cơ sở các thông tin đó. Nhà nước chỉ cần xử lý doanh nghiệp nào không ghi nhãn hoặc ghi không chính xác.

Các doanh nghiệp trong lĩnh vực cũng ủng hộ đặt điều kiện kinh doanh cao để giảm số lượng nhà cung cấp

Ở đây có một mâu thuẫn. Các doanh nghiệp đang kinh doanh trong một lĩnh vực thường ủng hộ các điều kiện kinh doanh mới mà Nhà nước đặt ra. Đơn giản vì các điều kiện này sẽ hạn chế các doanh nghiệp khác gia nhập thị trường và họ sẽ đỡ phải chịu áp lực cạnh tranh. Còn những người chưa gia nhập thị trường thì lại chưa tồn tại nên không được hỏi ý kiến. Chính mâu thuẫn này khiến cho các điều kiện kinh doanh thường ít bị phản đối.

Các doanh nghiệp nhỏ có tham gia thì cũng không thể cạnh tranh được với các doanh nghiệp lớn

Trong nhiều trường hợp, lập luận này đúng. Nhưng điều đó không có nghĩa là Nhà nước nên ngăn chặn doanh nghiệp nhỏ gia nhập thị trường. Mặc dù họ có thể không trở nên lớn mạnh, nhưng sự tồn tại của họ sẽ khiến các doanh nghiệp lớn buộc phải dè chừng và luôn luôn tìm cách để nâng cao sức cạnh tranh cho sản phẩm của mình. Khi đó, người tiêu dùng được hưởng lợi.

Đây là lĩnh vực đặc thù, cần có quy định đặc thù

Đây là lập luận rất phổ biến. Có lẽ không bộ ngành nào lại nói lĩnh vực của mình quản lý là bình thường như bao lĩnh vực khác. Nhưng lĩnh vực đặc thù chưa chắc đã kéo theo việc cần có quy định đặc thù. Thay vì nói chung chung như vậy, cơ quan soạn thảo cần thuyết phục hơn bằng cách nói rõ các đặc tính tự nhiên của ngành như thế nào mà từ đó dẫn đến việc phải có quy định quản lý.

Chúng tôi sẽ có văn bản để hướng dẫn nội dung này, chứ đưa luôn vào luật thì dài quá, mất cân đối

Luật không phải hoa hậu. Trong các tiêu chí xây dựng pháp luật, không có tiêu chí nào đòi hỏi luật phải cân đối, nhưng lại có tiêu chí đòi hỏi luật phải minh bạch. Việc không đưa nội dung cần thiết vào luật mà lại ủy quyền hướng dẫn ở cấp nghị định, thông tư sẽ khiến người dân và doanh nghiệp phải đọc nhiều văn bản và sẽ làm giảm tính minh bạch của pháp luật. Càng hạn chế văn bản hướng dẫn càng tốt.

(*) Ban Pháp chế VCCI

Top Ten Regulations được VCCI tổ chức nhằm chỉ ra các quy định tốt nhất và tồi nhất về kinh doanh do các cơ quan nhà nước cấp trung ương ban hành trong năm năm qua. Hiện nay, Top Ten Regulations đang trong giai đoạn tiếp nhận đề cử. Quý vị có thể đề cử các quy định mà mình cho là tốt hoặc tồi qua trang web http://topten.vibonline.com.vn.

Truy tìm thủ phạm cắt lốp máy bay Vietnam Airlines

Theo Sỹ Lực/Tiền Phong

VOV - “Tung tích” của vật ngoại lai nguy hiểm này đã được khoanh vùng tại Sân bay Đà Nẵng. VNA cũng nhận định, vết cứa trên lốp do vật ngoại lai cắt phải.

Ngày 8/1, chiếc Airbus 321 của Hãng hàng không Vietnam Airlines (VNA) chở 162 hành khách từ Đà Nẵng đi Hà Nội bị rách lốp. Phương án hạ cánh khẩn nguy đã được đề xuất nhưng cuối cùng, máy bay hạ cánh theo cách thông thường. Câu hỏi đang đặt ra là vết rách của lốp máy bay do đâu cần làm rõ.

Sự cố được phát hiện khi tổ bay và trung tâm điều hành mặt đất của VNA phát hiện mất áp suất lốp số 1 của càng chính bên trái khi tàu bay rời sân bay Đà Nẵng được 30 phút.

Sự cố lập tức được thông báo cho các đơn vị liên quan. Ngay sau đó, tất cả các lực lượng của ngành GTVT, công an và quân đội cùng bàn phương án xử lý.

Cục trưởng Hàng không Lại Xuân Thanh kể lại: Ban đầu, tổ bay nhận định phải trải bọt để hạ cánh. Tuy nhiên, sau khi trao đổi kỹ, Cục Hàng không nhận định: Nếu còn một lốp vẫn hạ được theo cách thông thường (mỗi bên càng có 2 lốp). 

Để chắc chắn, lực lượng xử lý sự cố yêu cầu máy hạ thấp độ cao để quan sát lốp trực tiếp bằng ống nhòm. Sau khi chắc chắn có thể hạ cánh không cần bọt, máy bay được chỉ định xả bớt nhiên liệu (để làm nhẹ máy bay) ở vùng trời tỉnh Hà Nam rồi quay lại Nội Bài hạ cánh an toàn.

Ông Đinh Việt Thắng, Chủ tịch Tổng Cty Quản lý bay Việt Nam – đơn vị hỗ trợ trực tiếp trong xử lý sự cố cho biết: “Các phương án ứng phó được tập dượt bao quát ở tình huống phức tạp hơn nên không bất ngờ trong trường hợp này. Phương án dùng ống nhòm để quan sát lốp cũng có sẵn”. 

Theo đánh giá của Cục Hàng không, phương án hạ cánh thông thường này đảm bảo an toàn hơn so với rải bọt (máy bay có thể bị trượt ra khỏi đường bằng) và không ảnh hưởng lịch bay (sau khi rải bọt, đường băng phải rửa mới có thể bay lại).

Phó Tổng GĐ Vietnam Airlines Phan Xuân Đức cho biết: Nhằm tránh trường hợp khách hoảng loạn, thông tin về sự cố, quá trình xử lý sự cố được dấu kín với khách đến trước khi máy bay hạ cánh.

Ngay sau có thông tin về sự cố, Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng trực tiếp có mặt tại trung tâm điều hành bay để chỉ đạo và kiểm tra hiện trường sau khi tàu bay hạ cánh. Tại hiện trường, lốp bị xì hơi có một vệt rách dài cạnh lốp. Ngay sau đó, Cục Hàng không thành lập tổ điều tra sự cố. 

Ông Hồ Minh Tấn, Trưởng phòng Tiêu chuẩn an toàn bay nhận định vết cắt có thể bị một vật gì đó trên sân bay cắt phải. 

“Tung tích” của vật ngoại lai nguy hiểm này đã được khoanh vùng tại Sân bay Đà Nẵng. Hãng Hàng không VNA cũng nhận định, vết cứa trên lốp do vật ngoại lai cắt phải./.

ANGELA SLIM - Sản phẩm Viên sủi giảm 10 cân sau 3 tháng sử dụng

Viên sủi giảm cân Angela Slim có tốt không vẫn nhiều chị em thắc mắc về sản phẩm này khi được biết viên uống giảm mỡ bụng ...